Tác giả: Đoàn Thị Mai Hương (Phòng Kế Toán)
Hà Nội đã bước vào những ngày cuối thu...
Không còn nóng nảy như mùa hè, cũng không lạnh buốt như đông sang, cũng không ẩm ướt như mùa xuân. Thu đến bất cứ thứ gì lọt vào tầm mắt cũng trở nên quá đỗi dịu dàng, khiến lòng người trở nên trầm lắng và lãng mạn hơn.
Nếu ai đó hỏi tôi rằng, “Tại sao bạn yêu Hà Nội”, có lẽ rằng mình có rất nhiều lý do để trả lời. Nhưng có 1 thứ khiến tôi yêu Hà Nội hơn chính là mùa thu và mình nghĩ rằng có nhiều người cũng thấy vậy. Mùa thu năm nay với mình đặc biệt hơn vì tôi gặp lại một người bạn. Và tôi muốn kể với bạn ấy mùa thu Hà Nội đẹp như thế nào, kể về cuộc sống của tôi khi sống và làm việc ở đây như thế nào.
Sang thu, người ta dễ dàng tìm được những khung cảnh yên bình, lãng mạn ngay giữa phố phường ồn ào, náo nhiệt. Địa điểm đầu tiên chúng mình chọn đó là con đường với biệt danh lãng mạn nhất Hà Nội mang tên “Phan Đình Phùng”. Nắng thu len lỏi qua từng khóm lá, nhuộm vàng con đường, góc phố. Chúng mình chạy xe thật chậm để tận hưởng không khí, 1 vài cơn gió nhẹ thoảng qua, và bạn mình đã phải thốt lên rằng “Tuyệt quá”. Thong dong trên phố, bạn sẽ không khó bắt gặp những xe hoa, những gánh hàng mang đầy hương vị đặc trưng của hà thành. Hình ảnh chị em thướt tha trong tà áo dài cũng làm cho con đường ấy lãng mạn hơn bao giờ hết.
Nếu bạn lần đầu đến Hà Nội vào mùa Thu thì hãy dành một buổi sáng rong ruổi phố phường, thưởng thức những món quà sáng rồi tìm một quán cà phê bên bờ hồ hay góc phố nào đấy ngồi nhâm nhi để cảm nhận. Một ly cafe trứng thưởng thức cùng xôi cốm cũng là 1 trải nghiệm đáng để thử. Một gợi ý nhỏ, bạn có thể ghé qua nhà thờ lớn để mua xôi Cốm, sau đó qua café Lâm hay café Giảng ở Nguyễn Hữu Huân để uống café trứng.
Mùa thu vô cùng đẹp khi bạn có thời gian lang thang trên Hồ Gươm, Hồ Tây khi hoàng hôn buông xuống. Khi ấy, ánh mặt trời đang dần tắt, những tia nắng cuối ngày sà xuống mặt nước và bầu trời dần chuyển màu. Thật tuyệt vời nếu cùng ai đó ngắm hoàng hôn cùng bạn lúc này, nhưng nếu một mình cũng không sao. Lặng im ngồi bên hồ ngắm nhìn dòng nước, xa xa là hình ảnh thành phố làm tâm hồn ta chợt tĩnh lại, và tận hưởng cái khung cảnh tuyệt đẹp này.
Khung cảnh đẹp là thế nhưng để cảm nhận được hết vẻ đẹp của Hà Nội thì bạn phải vào khu phố cổ. Vẫn là cái không khí đấy, nhưng là sự tấp nập buôn bán của các “Phố Hàng”. Từ hương vị phở hay bát bún ốc, bún riêu đúng chất Hà thành, hay chiếc bánh rán mật màu cánh gián… cứ phải thưởng thức trên phố mới gọi là đúng chất.
Rồi những gánh hàng rong chở đầy chất thu Hà Nội. Thế đấy, vẫn con phố ấy, vẫn là khung cảnh đấy và những quán cóc cũ kỹ từ năm này qua năm khác, thế mà chợt “mới” mỗi khi thu về. Đấy là cái duyên của Hà Nội, chỉ khi bạn đến thì bạn mới có thể cảm nhận được. Thu đến rồi thu lại đi, mùa thu tuy ngắn ngủi nhưng để lại cho ta biết bao cảm xúc và hi vọng. Cho ta biết trong bốn mùa có 1 mùa để nhìn nhận lại mình, tìm lại con người đích thực, niềm tin yêu và hi vọng.
Chẳng mấy chốc nữa thôi tất cả sẽ được khoác lên một màu sắc mới, những chiếc lá vàng sẽ chìm dần vào quên lãng. Quan trọng nhất vẫn là lòng mình. Nghĩ thế, tôi bất giác nói “đã muốn nhớ thì chẳng có cách nào quên”, bạn mình cũng ngân nga “Thời gian qua đi sẽ không bao giờ trở lại, chỉ có long người ở lại với thời gian”. Cuộc vui nào cũng cần dừng lại, chúng ta lại quay trở lại với cuộc sống thường ngày. Nhưng có 1 điều mà mình chắc chắn đó là tình bạn sẽ không thay đổi theo tháng năm.